A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Khúc xuân ca

Đông sang, Xuân về. Cái quy luật của tự nhiên vẫn mãi mãi như thế. Đâu còn những ngày Đông xám xịt, heo hút những màn mưa. Đâu còn những cơn gió mùa Đông Bắc tràn về với cái lạnh lẽo tê cứng chân tay. Đâu còn những buổi chiều ...

Khúc xuân ca

Đông sang, Xuân về. Cái quy luật của tự nhiên vẫn mãi mãi như thế. Đâu còn những ngày Đông xám xịt, heo hút những màn mưa. Đâu còn những cơn gió mùa Đông Bắc tràn về với cái lạnh lẽo tê cứng chân tay. Đâu còn những buổi chiều Đông buồn man mác đến thê lương. Đông lê thê bước qua cõi nhân gian để nhường chỗ cho nàng Xuân. Biết rằng, trong vòng tuần hoàn của vũ trụ, tiếp nối bước chân của Đông là Xuân. Vậy nhưng, vẫn đong đầy một sự bất ngờ. Bởi rằng, Xuân quá đỗi dịu dàng. Mùa xuân luôn đẹp như một nàng thiếu nữ, trên môi luôn chúm chím sắc vàng ấm áp và ánh mắt long lanh như giọt sương buổi sớm mai. Xuân đẹp mơ màng, mong manh là thế đấy. Nắng ửng vàng hoe, làn khói mơ tan vào hư không nhuộm một ánh vàng nhạt. Gió mơn man, dịu nhẹ trên những mái nhà tranh lấm tấm vàng, trên những giàn thiên lý rợp bóng xuân. Dưới con mắt thi nhân, Xuân không bao giờ cũ, Xuân vẫn là một sự tinh túy đầy mới mẻ:

Trong làn nắng ửng khói mơ tan

Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng

Sột soạt gió trêu tà áo biếc

Trên giàn thiên lý: bóng xuân sang.

                                   (Mùa xuân chín - Hàn Mặc Tử)




        Cũng là nắng đấy, cũng là gió đấy nhưng sao ý vị và nên thơ đến vậy. Nàng Xuân như trỗi dậy một sức sống lạ thường. Xuân đâu chỉ dịu dàng, e ấp với chút vàng mơ ấm áp. Xuân kiêu sa, quyến rũ làm ta sững sờ, mê đắm:

Của ong bướm này đây tuần tháng mật
Này đây hoa của đồng nội xanh rì
Này đây lá của cành tơ phơ phất
Của yến anh này đây khúc tình si
Và này đây ánh sáng chớp hàng mi, 
Mỗi sáng sớm, thần Vui hằng gõ cửa 
Tháng giêng ngon như một cặp môi gần.

                                                                                       (Vội vàng - Xuân Diệu)




            Ôi chao! Một khúc xuân ca đầy nhựa sống! Ong bướm lả lơi trong tuần tháng mật. Chồi non mơn mởn một màu xanh biêng biếc. Cây cối, hoa lá tưng bừng mở hội trong khúc tình si, trong bản giao hưởng đa sắc, đa thanh. Xuân trong tháng Giêng ngọt ngào và mê đắm. Nàng Xuân đang say sưa hát bài hát của riêng mình: Khúc Xuân ca. Bởi vậy mà “tự nhiên như thế: ai cũng chuộng mùa xuân. Mà tháng giêng là tháng đầu của mùa xuân, người ta càng trìu mến, không có gì lạ hết. Ai bảo được non đừng thương nước, bướm đừng thương hoa, trăng đừng thương gió; ai cấm được trai thương gái, ai cấm được mẹ yêu con, ai cấm được cô gái còn son nhớ chồng thì mới hết được người mê luyến mùa xuân.”


 

             Xuân sang cũng là lúc Tết đến. Hương vị Tết trong ngày Xuân sao nồng ấm thiết tha. Hoài niệm về một Tết xưa đến bay giờ vẫn còn vang bóng. Mưa vẫn lất phất bay, gió vẫn se lạnh, chiền chiện vẫn cất cao tiếng hót như những cái Tết trong năm cũ. Nụ đào còn e ấp như nàng thiếu nữ hây hây má hồng đợi một ngày bừng sáng. Ta bắt gặp một thoáng Tết xưa trong cuộc sống đầy xô bồ và hiện đại. Con người cứ lớn dần lên theo năm tháng, cuộc sống cứ mỗi ngày một thay đổi, thế nhưng hoài niệm Tết xưa vẫn còn đó, hồn Tết xưa vẫn còn lưu giữ. Vẫn nồi bánh chưng xanh được ủ trước hiên nhà. Tiếng cười rộn rã ấm hơn trong cơn gió bấc lạnh, ngọn lửa bánh chưng lục bục cháy và âm thầm vươn làn khói mỏng mảnh lên tận cao xanh.Vẫn đào thắm, quất vàng điểm tô trong giang phòng trang trọng. Nụ đào như người thiếu nữ má phơn phớt hồng vẫn còn xấu hổ, e ấp chưa vội bừng sáng. Còn quất cứ vàng rực lên, căng mọng. Nghe trong cái rét liêu riêu, thoang thoảng hương hoa Quất, đưa đẩy phong vị ngày Tết cứ rộn lên trong lòng mỗi người con đất Việt. Ấy đấy, hồn Tết Việt đấy. Cho dù có ở phương trời nào lòng người cũng rộn lên một cảm xúc khó tả.


 

            Tết với bánh chưng xanh, với đào, với quất thôi thì chưa đủ. Tục lệ xưa, cứ mỗi độ Tết về, người hay chữ hay không cũng chọn cho mình một ngày tốt để khai bút đầu xuân. Nét bút phượng múa rồng bay trên giấy đỏ như rực rỡ hơn cho một năm nhiều vận hội. Cái khung cảnh ấy cứ quyến luyến trong mỗi con người những vần thơ đầy tình người của Vũ Đình Liên về những ông đồ già…

Mỗi năm hoa đào nở

Lại thấy ông Đồ già

Bày mực tàu giấy đỏ

Bên phố đông người qua.

                           (Ông Đồ - Vũ Đình Liên)


 

            Thế đấy, Xuân - Tết mãi mãi là một khúc ca vĩnh hằng trong mỗi con người. Trong mùa Xuân tươi đẹp tô thắm núi sông và giữa đất trời bát ngát một sức sống mãnh liệt với muôn ngàn kỳ hoa, dị thảo thì chúng ta hãy để hồn mình hòa vào núi sông cho thêm nhiều ý nghĩa và thi vị. Giữa cuộc đời vốn lắm nhiều đau thương, bi lụy, chỉ có giác ngộ và thật sự giải thoát thì mới có một mùa “Xuân không hạn cuộc”. Vậy, hãy thức tỉnh và trở lại cuộc sống bình thường để lắng nghe hơi thở của mình với nhịp đập quả tim trong từng giờ, từng phút thì lòng chúng ta mới nhỏ nhẹ gọi “Xuân ơi!”. Hãy bỏ sau lưng bao điều không vui vẻ, nhẩn nha chữ nghĩa, nhẩn nha tình, thưởng thức phong vị Tết đậm đà cái TÌNH, cái NGHĨA buổi đầu Năm…

Nguyễn Thị Hoài Thu


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài tin liên quan
Tin tức
Tin đọc nhiều